Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc nghe chồng thì thầm: ‘Anh muốn ngắm cái bụng chảy sệ của em’

Hoa Anh Đào

- Dâu với chả con, có mỗi cái việc sinh cho tôi thằng cháu chống gậy thôi mà cũng không làm được. Đẻ sòn sòn hai đứa con gái làm tôi chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai.
- Kìa mẹ, mẹ nói thế vợ con buồn đấy. Trai hay gái thì cũng đều là cháu của mẹ cơ mà.
- Anh chỉ được cái bênh vợ thôi, mẹ nói gì chỉ cãi là giỏi.

Mẹ chồng tôi thấy thế thì bực tức bỏ sang nhà anh trai chồng, chẳng buồn nói thêm câu gì nữa.

Tôi và chồng lấy nhau được gần 4 năm nay, tôi mới sinh con gái đầu lòng được một tuổi rưỡi thì lại biết mình dính bầu lần hai. Ngày đi siêu âm, tôi sợ lắm. Khi biết cái thai trong bụng là con gái tôi chỉ biết lấy tay xoa xoa bụng vì thương con, mếu máo rơi nước mắt khi tưởng tượng thấy vẻ mặt của mẹ chồng.

Đúng như tôi đã nghĩ, về tới nhà khi chồng cứ nằng nặc hỏi thì tôi đành ngập ngừng đưa ra câu trả lời. Mẹ chồng nghe xong thở dài một cái rồi quay đi . Thấy thế, chồng vội chạy tới vỗ về:
- Thôi em đừng nghĩ nhiều. Con mình sinh thì mình nuôi. Mẹ như thế thôi chứ mẹ thương vợ chồng mình, thương cháu lắm.

Ảnh minh họa

Chồng tôi làm nhân viên thị trường nên thường xuyên phải đi khắp các tỉnh. Mỗi lần đi thì nhanh nhất cũng phải 2 tuần, 1 th.á.n.g anh mới về nhà được vài ngày.

Bụng bầu vượt mặt nhưng tôi vẫn phải một thân một mình chăm bẵm con nhỏ rồi làm đủ mọi việc trong nhà. Vất vả là thế mà tôi chẳng dám kêu ai. Sáng sớm tôi tranh thủ dọn dẹp rồi đưa con tới trường, sau đó lại tất tả đến cơ quan đi làm lại vài th.á.n.g trước khi nghỉ sinh lần hai.

Đến th.á.n.g sinh, chồng vẫn phải đi công tác xa nhà nhưng may mà có bà ngoại lên giúp đỡ chứ không tôi đã chẳng biết phải làm sao. Mẹ tròn con vuông, anh gọi điện về giọng buồn buồn.
- Anh xin lỗi, lúc vợ vượt cạn mà chẳng ở bên được. Anh biết em vất vả lắm.
- Thôi mà, đã có bà ngoại và mẹ ở đây chăm mẹ con em rồi. Anh cứ yên tâm nha.

Nói thế cho chồng yên lòng chứ thực ra cả một tuần sau khi tôi sinh, mẹ chồng chỉ vào viện thăm cháu được vài lần ngắn ngủi rồi lại về luôn. Con gái ở nhà, tôi cũng phải gửi nhà chị gái trông giùm.

Được một th.á.n.g, mẹ tôi phải về vì ở nhà còn nhiều việc mà bố tôi lại già yếu không thể ở nhà một mình lâu được. Một mình với hai đứa con, đứa này khóc đứa kia cũng khóc theo. Lắm lúc nhìn hai con mà tôi cảm thấy bất lực, chỉ còn biết mếu máo khóc. Dù vậy, nhưng tôi cũng chẳng dám nửa lời than vãn với chồng vì sợ anh lo lắng.

Chồng tuy xa nhà nhưng ngày nào cũng chịu khó gọi điện về hỏi han vợ con. Nhờ những cuộc điện thoại ngắn ngủi mỗi tối tôi mới có thêm động lực để vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.

Khi con được tròn 2 th.á.n.g thì chồng tôi về, vừa vào tới nhà anh đã gọi vợ con rối rít rồi chạy ngay lên phòng âu yếm hai con:
- Bố nhớ hai công chúa quá. Nhìn cái môi chúm chím này chả con bố Tùng thì con ai.

Xong anh quay sang nhìn tôi nói mà rơm rớm nước mắt:
- Nhìn em gầy đi nhiều quá. Lần này tại anh đi tận mấy vùng gần biên giới nên mới lâu như vậy.

Ngày anh về. Lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian tôi cảm thấy mình được chia sẻ mà không cần phải gồng mình lên tự làm mọi việc nữa.

Buổi sáng thứ 7, tiếng chuông báo thức vang lên, tôi định ngồi dậy để xuống nhà thì anh nắm lấy tay rồi kéo tôi nằm xuống:
- Em ngủ thêm lát đi. Hôm nay, mọi việc cứ để anh lo.

Nhắm mắt, tôi mỉm cười trong hạnh phúc. Có chồng bên cạnh cảm giác thật tuyệt vời.

Con vẫn chưa dậy, tôi ngồi thảnh thơi lướt facebook rồi vào một trang chuyên bán mấy bộ váy ngủ nhìn rất đẹp mắt. Vợ chồng lâu ngày không được gần gũi nhau, tôi muốn tối nay sẽ là một đêm thật ngọt ngào. Chọn lấy một bộ hai dây màu đỏ, tôi mỉm cười khi tưởng tượng đến cái vẻ mặt của chồng.

3h chiều, tôi nhận được gói đồ thì hí hửng mang vào nhà:
- Mua cái gì mà em vui thế, cứ cười tủm tỉm từ cổng đi vào?
- Tối anh sẽ biết.

9h tối, chồng dành phần rửa bát đũa nên tôi tranh thủ lên phòng chạy vào nhà tắm mặc thử bộ váy mới mua. Vừa ướm vào người, tôi thở dài ngao ngán khi nhìn thấy mình trong gương. Đưa tay sờ cái bụng chảy xệ, lùng nhùng một đống mỡ, quay đi quay lại vài vòng, ngay lập tức tôi phải cởi bỏ bộ váy ra khỏi người.
- Cái váy lúc ngắm nhìn thì đẹp là thế mà sao mặc vào người lại cứ như thảm họa thế này?

Đứng thất thần nhìn vào gương chừng 5 phút thì tiếng con khóc khiến tôi giật mình, tôi vội bỏ chiếc váy vào ngăn tủ rồi mặc lại bộ quần áo ngủ như mọi ngày để chạy ra với con.

10h tối, khi các con đã ngủ say. Đợi mãi mà chồng vẫn lạch cạnh dưới nhà bếp, chắc anh đang sửa lại đường ống nước bị hỏng cả th.á.n.g nay nhưng không có bàn tay đàn ông nên vẫn để yên.

Chẳng đã biết thiếp đi từ lúc nào, tới nửa đêm, tôi choàng mở mắt hốt hoảng ngồi bật dậy khi có một bàn tay chạm vào người. Thấy tôi như vậy, chồng vội vàng lên tiếng:
- Là anh đây mà, anh khiến em giật mình à?
- Sao giờ anh còn chưa ngủ?

Chồng đưa tay xoa xoa lên cái bụng của tôi, giọng trầm ấm:
- Anh muốn ngắm cái bụng chảy sệ của vợ. Có thế anh mới biết được thời gian qua với em vất vẻ đến nhường nào. Anh làm chồng mà để em phải khổ thế này, anh thấy mình có lỗi quá. Thời gian tới có lẽ anh sẽ xin chuyển việc về đây, gần em và các con.

Nói rồi, chồng tiến đến cánh tủ rồi lấy ra chiếc váy đã được tôi cất cẩn thận:
- Sao anh biết…?
- Em quên là e đã đăng nhập facebook vào điện thoại của anh để đặt hàng à? Lúc chạy lên phòng định hỏi em cái chỗ cất ống nhựa thì thấy em đang đứng soi gương. Em mặc vào đi? Anh muốn ngắm.
- Thôi, xấu lắm. Em không mặc đâu…
- Làm gì có, vợ anh mặc cái gì mà chẳng đẹp. Hay là để anh giúp em mặc vào nhé?

Lúc ấy, tôi chỉ biết ôm chặt lấy chồng hạnh phúc. Đúng là đời người phụ nữ chẳng mong lấy được chồng giàu, lắm tiền mà chỉ cần một người yêu và thương vợ là đủ lắm rồi!

Nguồn: kenhphunu.com